The Bloody Classics - Razorlight
- Karis Raeburn

- Feb 27, 2020
- 2 min read

Razorlight Up All Night 2004, Vertigo Records
Track List

Leave Me Alone
Rock ‘N’ Roll Lies
Vice
Up All Night
Which Way Is Out
Rip It Up
Don't Go Back to Dalston
Golden Touch
Stumble and Fall
Get It and Go
In the City
To the Sea
Fall, Fall, Fall
Razorlight’s lead singer Johnny Borrell formed his own band in 2002 after playing with a number of other London bands, most notably The Libertines. Razorlight’s debut Up All Night peaked at number 3 in the chart, it was re-released a year later including an extra track (the single Somewhere Else) and the re-release reached number 2.
The album begins with some pretty relaxed piano before the guitars kick in on Leave Me Alone. Razorlight are often compared with The Strokes and this is already very Strokes-like, very NYC indie. It’s not the most exciting opener but it does segue perfectly into Rock ‘N’ Roll Lies which is much more engaging and rockier. Vice is both heavy and slow, an obvious single, it’s solid as love songs go and in fairness its crescendo of an ending is pretty awesome. Title track Up All Night is less exciting, it doesn’t really feel like it’s going anywhere despite having another crashing ending. Which Way Is Out is more fun and the vocal style owes a lot to Madness. Rip It Up is a highlight, a great pumping track. Don't Go Back to Dalston is more than just the good advice of its title (and trust me, this is good advice). It's the best song so far, a great mix of yearning vocals and crashing drums and guitars. Golden Touch is of course one of their more famous singles. It’s perfect, accessible indie, I’m literally tapping my toes as I write this. It suffers from over-exposure, but you can’t argue that it’s a really well-crafted song. Stumble and Fall is another well-known single, but the vocals feel more strained on this and it's just ok. Get It and Go starts brightly but then just begins to feel repetitive. In the City starts out as the token acoustic, the electric guitars do kick-in eventually, but it remains pretty forgettable. To the Sea is fast and dancy and very Libertines-y. The original version of the album closes with Fall, Fall, Fall. I’m sure it’s supposed to be a hauntingly beautiful ending, but having a random slow ballad seems like a jarring way to end.
Razorlight will always be compared unfavourably to both The Libertines and The Strokes as a band that copied others and never really found their own sound. This quality of this album is really all in the singles as with the exception of Don't Go Back to Dalston, everything else feels like filler. It’s a very polished album, but maybe it’s over-polished it kind of feels a bit too knowing, and there is so little diversity in the tracks that they mostly blur together and it honestly just gets a bit boring. This band were massive in the UK in 2004 and 2005, but now they seem like a bit of a footnote and listening to Up All Night 15 years after its release, it’s easy to see why.




EE88 dạo này thấy bạn bè nhắc hoài nên mình cũng tò mò bấm vào coi thử cho biết. Mình không có tìm hiểu sâu hay ngồi đọc hết nội dung đâu, chỉ lướt qua xem giao diện có dễ dùng không. Cảm giác đầu tiên là trang nhìn sáng sủa, khoảng trắng vừa đủ nên không bị rối mắt. Mình thích nhất là cách họ chia nội dung thành từng khối rõ ràng, kéo xuống tới đâu biết mình đang ở phần nào tới đó, không bị “một cục chữ” dài ngoằng. Với lại cái menu để khá nổi, bấm qua lại mấy mục nhanh gọn, không phải loay hoay tìm chỗ điều hướng. Nói chung vào xem vài…
sunwin mình thấy bạn bè nhắc hoài nên cũng bấm vào xem thử cho biết. Không phải kiểu vào để chơi ngay đâu, mình chủ yếu tò mò giao diện với cách họ trình bày thông tin thôi. Lướt một vòng thấy trang làm khá gọn, nhìn không bị rối, các khối nội dung tách ra rõ nên đọc nhanh vẫn nắm được ý. Có đoạn giới thiệu họ nói nền tảng có từ 2012, mình đọc lướt cũng thấy hợp lý kiểu kể lịch sử ngắn gọn chứ không dài dòng. Mình cũng để ý phần nạp rút được đặt khá dễ thấy, nhìn thao tác có vẻ nhanh, không phải tìm mãi trong menu. Nói chung cảm giác…
f168.dad mình lướt thử đúng kiểu tò mò xem giao diện ra sao thôi. Vừa vào là thấy trang chia khung khá rõ ràng, nhìn cái là biết chỗ nào là phần thông tin chính, chỗ nào là mục phụ, nên không phải mò mẫm nhiều. Mình cũng thích cái menu để ngay chỗ dễ thấy, bấm qua lại vài lần mà không bị rối hay lạc sang đâu. Font chữ với màu nền nhìn dịu, đọc nhanh mấy dòng vẫn ổn chứ không bị chói mắt. Điểm mình để ý nhất là mấy bảng thông tin họ sắp theo cột gọn gàng, nhìn trên màn hình thấy ngăn nắp và dễ quét mắt.
Gavangtv dạo này mình thấy có người nhắc tới khi nói về các nền tảng giải trí trực tuyến nên cũng thử mở vào xem cách họ bố trí giao diện ra sao. Mình không đi sâu vào nội dung hay từng trò cụ thể, mà chủ yếu quan sát cách các chuyên mục được phân chia trên trang và cách thông tin hiển thị cho người dùng. Nhìn tổng thể thì các khu như thể thao, casino, game bài hay slot thường được sắp xếp theo từng nhóm khá rõ, hiển thị dạng khối và danh sách nên lướt qua cũng dễ theo dõi. Các bảng dữ liệu được trình bày dạng cột khá gọn, giúp quan sát nhanh…
hitclub hôm trước mình vào thử lại cho biết sau vụ chuyển tên miền, sợ nhầm trang linh tinh thôi. Mở lên thấy giao diện nhìn “đỡ rối” hơn mình tưởng, mấy ý chính được gom thành từng khối ngay đầu nên lướt cái là nắm được hướng đi luôn, không phải mò lâu. Mình dùng điện thoại 4G mà load khá lẹ, bấm qua vài mục vẫn mượt chứ không kiểu đứng hình chờ xoay vòng. Nói chung cảm giác họ chăm chút phần trải nghiệm cơ bản, nhất là cách giữ hình cũ nhưng xếp lại theo cụm nên nhìn phát là thấy các điểm nhấn nằm ngay đầu trang.